Một chị ngoại giáo thưa với Cha xứ:

1- Thưa Cha, con thấy con chiên của cha cứ đi xưng ṯội rồi lại phạm ṯội, phạm ṯội rồi lại xưng ṯội, như vậy thì xưng làm gì cho mất công?

Cha xứ dí dỏm trả lời:

Tôi thì lại thấy chị cứ nấu cơm, ăn cơm, rồi lại đi rửa chén, đến mai lại xuống bếp nấu cơm, rồi lại ăn, lại bày bừa, lại lau dọn. Vậy chị nấu cơm, ăn cơm làm gì cho bừa bộn nhà cửa xong lại đi lau chùi dọn dẹp cho mất công, cái điệp khúc nấu rồi lại ăn, ăn rồi lại nấu, rồi lại đi rửa chén tôi thấy cũng đâu có ổn xíu nào?

Quê rồi nha, quê là khó huề nha. ..

2. Chị vẫn chưa chịu thua tiếp tục vắn vẹo hỏi Cha xứ một câu cắc cớ, hòng cho Cha xứ nọ cứṉg họṉg thì mới hả dạ:

– Thưa Cha, đạo Công Giáo của Cha lạ lùng thật, tại sao em bé mới sinh ra được một tháng lại phải đem vô nhà thờ rửa ṯội, sao không đợi cho nó lớn lên, rồi hỏi xem nó có chịu theo đạo không rồi mới rửa ṯội?

Cha xứ trả lời ngay, không chút lúng túng, băn khoăn:

– Như thế này nhé, sao mới đẻ con ra chị lại cho con bú sữa, sao không đợi cho nó lớn khôn lên, rồi hỏi xem nó có chịu bú hay không rồi hãy cho nó bú?

Tôi không biết tôn giáo của chị nhận thức về ṯội như thế nào? Phần chúng tôi nhận thức về ṯội qua lòng lo, miệng nói, mình làm.

Có nghĩa là ṯội lỗi đến từ trong tâm tư thầm kín, qua lời nói, hoặc hành động. Ví dụ: nếu tôi nghĩ trong trí tôi một điều xấu, trái với lề luật của Chúa, của lương tâm, của Giáo hội thì tôi đã có ṯội.

Nếu một người đàn ông nhìn một người đàn bà, con gái và có ý muốn được ngủ với cô ta, là tôi đã phạm ṯội ṯà ḏâm. Nếu thấy một vật gì trong hãng, và có ý muốn lấy căp, thì đã phạm ṯội ăn çắp, dù tay chúng tôi chưa chạm đến vật đó.

Anh kia bị xếp mắng, vì dốt Anh ngữ, vì không thể biện hộ, nhưng anh cứ chửi thầm trong bụng, thì đã mang ṯội chửi xếp rồi; hoặc tệ hơn, ai đó đã nghĩ, tao phải ḡiết mày, thì đã phạm ṯội ḡiết người.

Nếu thích nghe kẻ nói xấu người này, người nọ, thì đã phạm ṯội ᵭồng Łõa, và thêm ṯội dùng thì giờ Chúa ban trái phép. Nếu giầu có, dùng tiền mua nhà to, xe đắt tiền, quần áo, trang sức cho nhiều, cốt để mọi người nể nang, nhưng không nghĩ đến người nghèo khó, thì đã phạm ṯội thiếu lòng bác ái. Nếu hứa cầu nguyện cho một người bạn, nhưng không làm, thì mang ṯội và mắc nợ người bạn rồi.

Nếu nóng giận và có những lời ḏơ ḇẩn, là đã phạm ṯội. .. với ý thức về ṯội như thế, người Công Giáo dễ nhận thấy mình cần phải đi xưng ṯội
——————————

Lời bàn: Qua câu chuyện:
Mời các bạn công giáo và tôi hãy can đảm mà đến với tòa cáo giải nhiều hơn.

(Sưu tầm – nguồn fb: Hung Huynh)