Yêu nhau tha thiết suốt 5 – 6 năm trời, chỉ vì không cùng tôn giáo mà tình yêu của đôi bạn trẻ đang đứng trước nguy cơ tan vỡ.

Tôi năm nay 35 tuổi, là người theo Đạo Công giáo. Năm 28 tuổi, tôi lấy chồng. Chồng tôi hơn tôi 2 tuổi và là người bên Lương. Chúng tôi làm cùng một công ty rồi quen và cảm mến nhau nhau. Ban đầu, do những khác biệt về tôn giáo, tôi đã lẩn tránh anh. Thế nhưng trước sự theo đuổi nhiệt tình của anh, tôi không thể giữ nổi con tim của mình.

Khi anh đưa tôi về ra mắt gia đình, biết tôi theo Đạo, bố mẹ anh có vẻ không thích. Sau đó, tôi mới biết gia đình anh ấy phản đối mối quan hệ của chúng tôi vì anh là con trai trưởng của gia đình, là cháu đích tôn của dòng họ. Khoảng thời gian ấy, tôi đã nghĩ đến tình huống xấu nhất là chúng tôi phải chia tay. Tuy nhiên 2 tháng sau, anh nói với tôi rằng nhờ sự thuyết phục của các chị em họ anh, bố mẹ anh đã đồng ý cho chúng tôi đến với nhau.

khong cung duc tin ton giao lieu co den duoc voi nhau? hinh 1
Ảnh minh họa.

Khi ngỏ lời xin cưới tôi làm vợ, để tôi yên tâm, anh ấy đã hứa sẽ theo Đạo cùng tôi. Con của chúng tôi cũng sẽ theo Đạo. Có điều chuyện này, chồng tôi không nói trước với gia đình anh ấy. Thế nên khi Cha xứ gọi tên Thánh của chồng tôi trong lễ thành hôn, người thân của anh ấy rất bất ngờ. Lúc ấy, họ không tỏ thái độ gì mà đến hôm sau, khi đám cưới đã xong xuôi hết, họ mới mắng chồng tôi một trận. Tôi thấy rất khó chịu về thái độ của gia đình chồng. Theo Đạo hay không là quyền của chồng tôi. Anh ấy đã trưởng thành, có thể tự quyết định cuộc đời mình. Họ lấy quyền gì mà nói chồng tôi?

Gia đình tôi theo Đạo, không có tục cúng giỗ. Vì thế sau khi làm dâu, tôi cũng không làm giỗ, không thắp hương ông bà bên chồng. Mỗi lần giỗ chạp đều là bố mẹ chồng tôi làm. Tôi biết gia đình chồng không thích như thế nhưng họ không nói nên tôi cũng coi như không biết.

Một năm sau ngày cưới, tôi sinh con gái đầu lòng. Vợ chồng tôi đã cho cháu chịu phép rửa tội nhưng không nói với gia đình bên nội. Bởi tôi nghĩ nói ra sẽ khiến ông bà nội không yêu quý cháu nữa. Hơn nữa, nói ra chắc chắn vợ chồng tôi sẽ lại bị mắng nhiếc. Cho đến khi tôi sinh cháu thứ hai, mọi chuyện mới vỡ lở.

Cháu thứ hai của chúng tôi là con trai. Sau khi sinh con xong, tôi về quê ở cùng bố mẹ chồng. Thời gian này, gia đình chồng có giỗ. Người thân, họ hàng đều về đông đủ. Trong đám giỗ, không biết ai là người đầu tiên nói về việc sợ rằng vợ chồng tôi cho con theo Đạo. Sau đó, chồng tôi bị các ông, bà, chú, bác… gọi ra hỏi chuyện. Chồng tôi đã thừa nhận việc chúng tôi cho con đầu theo Đạo, còn bé thứ hai thì chưa.

Các ông, bà, chú, bác… bên chồng yêu cầu vợ chồng tôi không được cho con trai theo Đạo. Họ nói chồng tôi là cháu đích tôn của dòng họ nhưng đã theo Đạo. Vậy thì việc thờ cúng ông bà, tổ tiên rồi đây sẽ được chuyển cho con trai tôi. Vì thế, cháu không thể theo Đạo. Nhưng đó là con của tôi cơ mà? Cháu theo Đạo gì là do vợ chồng tôi quyết định chứ? Đâu đến phiên họ hàng bên chồng ý kiến?

Tôi thấy gia đình chồng tôi cực kì vô lí. Từ hôm đó đến giờ, lúc nào tôi cũng cảm thấy stress. Tôi thấy gia đình chồng đang gây áp lực cho tôi, ép tôi phải nghe theo họ. Đã thế, chồng tôi lại còn nghe lời ông bà, bố mẹ… khuyên tôi không cho con trai theo Đạo. Vậy mà lúc hỏi cưới tôi, anh ấy đã nói sẽ cho con theo Đạo giống tôi đấy.

Tôi gọi điện về tâm sự với bố mẹ, mong bố mẹ can thiệp giúp nhưng bố tôi lại thấy yêu cầu của gia đình chồng tôi là hợp lí. Bố tôi còn bảo: “Con nên suy nghĩ cho chồng và gia đình chồng nữa”. Mẹ cũng không đứng về phía tôi. Mẹ tôi bảo đã từng khuyên tôi không nên lấy chồng bên lương để tránh rời vào hoàn cảnh lúc này mà tôi không nghe. Vì thế giờ tôi phải chấp nhận. Ngay cả bố mẹ đẻ cũng nói như thế khiến tôi cảm thấy như cả thế giới đang chống lại mình.

Ngày nào tôi cũng khóc, thậm chí không thiết cả ăn uống. Nếu không phải cần ăn để có sữa cho con bú, tôi đã tuyệt thực để gây sức ép với chồng rồi. Tôi không biết nên làm thế nào trong hoàn cảnh này. Có ai giúp được tôi không?/.