(Ảnh Internet)

« Lạy Cha chúng con là Đấng ngự trên trời,
xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển,
triều đại Cha mau đến,
ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. » (Mt 6, 9-10).

Trong kinh Lạy Cha, sau phần tuyên xưng Cha chúng ta ở trên trời, Đức Kitô dạy chúng ta cầu xin ba điều đầu tiên : « xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển, triều đại Cha mau đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. » Ba điều này hướng về Thiên Chúa. Nhưng tại sao lại như vậy? Để có thể cầu nguyện cho tốt, thì đầu tiên con người phải đứng trong sự thật, trong chân lý. Mà chân lý đó chính là Thiên Chúa và vương quốc của Ngài (Ss. Mt 6,33). Như vậy, khi bước vào cầu nguyện, chúng ta cần phải ra khỏi chính mình, và mở lòng ra với Thiên Chúa. Tiếp đến chúng ta được dẫn bước đến con đường của nhân loại, của chính chúng ta, và trên con đường đó chúng ta đi tới chỗ cuối cùng, xuống tới chỗ mà sự dữ đang đe dọa nhân loại. Nhưng chính ở chỗ sâu thẳm hiểm nguy đó, chính ở điểm cuối cùng đó, điểm bắt đầu vẫn hiện diện, Thiên Chúa là chúng ta vẫn hiện diện bên cạnh chúng ta và bàn tay vừa mạnh mẽ vừa dịu dàng của Ngài đang nắm lấy bàn tay yếu đuối của chúng ta, Ngài sẵn sàng che chở và cứu rỗi chúng ta (Ratzinger J., Benedikt 16, Jesus von Nazareth, t.168).

Hôm nay chúng ta tập trung vào lời cầu xin đầu tiên: xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển.

Đầu tiên, chúng ta chạy đến với Mẹ Maria để học cùng Mẹ, vì chính Mẹ đã cảm nghiệm sâu huyền nhiệm của danh thánh Thiên Chúa. Trong bài ca Magnificat, Mẹ đã cất lên lời ca: « Đấng Toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn! » (Lc 1,49). Tâm tình ca ngợi danh thánh Chúa của Mẹ Maria nhắc nhớ chúng ta một điều, đó là hành động của Thiên Chúa luôn tương hợp với bản chất của Ngài. Bản chất của yêu thương, của lòng nhân từ vô bờ bến. Tất cả những người được Thiên Chúa yêu thương cứu chữa, đều biết đến Danh Thánh của Đấng Cứu Rỗi, bằng cách họ đã đón nhận và được sống trong ân sủng và tình yêu thương của Ngài.

Như vâỵ, Mẹ Maria đã cảm nghiệm ân sủng cứu rỗi và yêu thương của Thiên Chúa, vì thế với tất cả tâm hồn Mẹ đã thốt lên lời ca ngợi tuyệt vời như vậy. Không chỉ Mẹ, mà tất cả chúng ta, ai khám phá dấu ấn tình yêu Chúa trong đời mình, đều muốn thốt lên như thế. Trở về cuộc đời mình tôi tự hỏi xem, Thiên Chúa là Cha đã ghi vào dấu ấn tình yêu cứu rỗi nào trong đời tôi? Danh thánh của Ngài đã xuất hiện trong đời tôi lần đầu tiên vào lúc nào và như thế nào?

Hôm nay, khi cầu nguyện « xin làm cho danh thánh Cha được vinh hiển », tôi có ao ước tất cả mọi người trên thế giới này đều khám phá được Thiên Chúa, Đấng là Cha trên trời và cũng là Cha dưới đất, người Cha yêu thương và nhân từ?

Người Cha đó luôn đứng chờ con ở cửa nhà, và vui mừng hớn hở khi thấy con đi hoang trở về. Hôm nay khi cầu nguyện lời cầu xin đầu tiên này trong kinh Lạy Cha, chúng ta hãy xin Cha cho chúng ta khám phá lại kinh nghiệm tình yêu và kinh nghiệm ơn cứu rỗi của Cha dành cho chúng ta.  Nếu kinh nghiệm đó trở lại cách sống động, thì chúng ta hãy dành giờ để khám phá ý nghĩa sâu xa của nó, nhưng không chỉ ý nghĩa của giây phút chúng ta được cứu trong quá khứ, mà trong giây phút này, trong ngày hôm nay.

Để kết thúc giờ cầu nguyện chúng ta đọc kinh Lạy Cha thật chậm rãi. Chúng ta cũng nhớ tới điều tập sống từ thứ tư lễ tro đến thứ bảy sau lễ tro: Chú ý sống thân mật với Cha trên trời.

Lm. GB. Nguyễn Ngọc Thế, S.J. – Dòng Tên Việt Nam